Hương của căn phòng ẩm, mùi có chút mốc vì lâu thiếu hơi người nằm

Ngày về và ở lại càng ngày càng ngắn lại, căn nhà xưa giờ càng ngày càng trống vắng

Ba tôi đó, Mẹ tôi đó

Lưng đã mỏi, thân ngày càng nhiều chỗ đau

Tôi đây

Mẹ bảo, tóc mày bạc nhiều rồi con, mày máu xấu giống ba mày.

Trăng vẫn vậy, đất trời vẫn thế

Chỉ người đi càng xa xôi

Mâm cơm nhà vẫn thế, vẫn món con thích, con mong nhớ

Con lớn rồi, cũng không còn hỏi cha mẹ, 

và cũng cãi cha cãi mẹ, cũng va cũng vấp…

con giờ như khách về thăm mỗi năm 1-2 bận

tầm mắt những đứa con rộng mở chuyện thế gian

tầm mắt của cha mẹ chỉ có con có cháu

con lớn rồi,

về nhà mình, cha vẫn pha cho ly cafe, mẹ vẫn nấu ly nước mát 

Cha kêu uống Café gì nhạt nhẽo, mẹ vẫn ép uống nước mát cả ngày…

như thể…

 thằng nhỏ vẫn đi học thuở nào 

về tết, về hè

con đi nhiều nơi, chỗ xa dần thành quen thuộc

nơi xưa khác nhiều, lạ nhiều

Hương xưa dần xa vắng trong con



Next
This is the most recent post.
Older Post

0 comments:

Post a Comment